Đăng ký  |  Đăng nhập
Chào mừng bạn đến với Trang thông tin Điện tử Tổng công ty Điện lực miền Bắc
 
Vu lan này con không về bên mẹ
 
2017-09-05 14:25:06

Mưa ngâu rả rích, tiết trời bắt đầu sang thu. Một mùa Vu Lan nữa đang về mang theo những xúc cảm trong lòng. Tiếng mẹ hỏi đứa ni, đứa tê coi về được không, rồi buông lời tỷ tê: Về được thì tốt biết mấy, đông đủ cả nhà vẫn tốt hơn..!

 

Vào các dịp lễ, thợ Điện luôn phải sẵn sàng ứng trực
 
Lời mẹ nhắc lại càng thêm day dứt. Mùa Vu Lan về luôn mang lại những cảm xúc khó nói thành lời. Năm nay Vu Lan lại trùng với dịp lễ, đồng nghiệp nó cũng đang rong ruổi trên nhiều tuyến đường, ngõ xóm xử lý sự cố. Bất kể mưa hay nắng, sáng sớm hay đêm khuya, thợ điện vẫn thầm lặng bám trụ cùng những tuyến đường dây, cùng vị trí cột, với từng chiếc cờ lê, mỏ lết... để phát hiện, xử lý kịp thời những sự cố dù là nhỏ nhất. Công việc xử lý sự cố cũng giống như chăm sóc con nhỏ, chỉ cần chậm một phút là nhiều nhà phải chờ điện, ảnh hưởng đến sinh hoạt, sản xuất. Nhất là những dịp lễ này tinh thần càng phải lên cao độ,sẵn sàng và hết sức khẩn trương luôn trong tình trạng "gọi là chạy". Tất cả đều vì sự an toàn, thông suốt và bình yên của dòng điện. Thế nên có những hôm về muộn, nấu gói mỳ ăn vội mà nước mắt nó cay xè khi nghĩ về gia đình.
 
Nó nhớ về mẹ. Từ khi nó bước chân vào ngành Điện chính mẹ là người cổ vũ, động viên nó rất nhiều. Đó là những khó khăn khi mới vào nghề, những hôm trực bão: Chuẩn bị đầy đủ vật tư, thiết bị, phương tiện, lương thực rồi mà vẫn đói cồn cào, lạnh tái tê vì dầm mưa. Có những khi ba giờ sáng, trời vừa ngớt gió, mưa vẫn xối xả, thì đã có mặt trên tất cả các cung đường để kiểm tra hệ thống đường dây, cột điện. Mẹ vẫn vậy, chăm chú nghe hết câu chuyện của nó, dù không hiểu rõ công việc hay những từ chuyên ngành nó kể.
 
Trong mắt nó, mẹ là cô tiên không tuổi. Mẹ vẫn dịu dàng và chuyện trò với nó mọi sự việc. Hôm ấy mẹ đã nói chuyện với nó về niềm vui, sự khởi sắc của xóm nghèo mình có điện. Bắt đầu từ nụ cười móm mém của các cụ bà khi lần đầu tiên thấy tivi đên bọn trẻ vui mừng không phải học dưới đèn dầu le lói nữa. Các con đường trong xóm cũng được chiếu sáng không tối đen như trước... Nói chung xóm nó văn minh hơn, phát triển hơn từ khi có điện. Không biết giọng mẹ truyền cảm hay sao, mà nghe xong nó thấy tự tin hơn hẳn về bản thân mình, tự hào và yêu công việc mình đang làm vô cùng.
 
Bất chợt nó giật mình vì tưởng chừng một lời than vãn nào đó của mình lại làm mẹ lo lắng. Nhiều sự trong đời, chẳng thể như ý mình, chẳng thể thay đổi hay thoái lui. Đêm về, sợ lắm những cơn thao thức của mẹ vì lo cho đứa con mới lớn vẫn còn ngập ngừng khi bước ra đời. Nó lại muốn làm gì đó để có thể thay đổi hiện tại, để mẹ dứt cơn âu lo ngày nào...
 
 Tiếng chuông điện thoại cơ quan reo, làm nó giật mình trở về với thực tại. Sự cố….!. Nhận lệnh, nó và đồng nghiệp phi nhanh đến nơi có sự cố để khắc phục kịp thời đóng điện cho dân. Nguyên nhân là do bọn trẻ thả bóng bay chơi ngày lễ, ném đồ chơi mắc vào đường dây gây phóng điện.
 
 Sau khi trả lưới xong, đội trưởng nhắc nhở không nên cho trẻ con chơi dưới đường dây điện rồi thả, ném đồ chơi bay vào dây dẫn sẽ nguy hiểm đến tính mạng và gây mất điện. Có bác lớn tuổi đến bắt tay cảm ơn các chú thợ điện “Vì điện cho dân mà quên các dịp lễ quan trọng”. Khước từ lời mời nhiệt tình đến nhà chơi, đồng nghiệp nó hẹn dịp khác vì còn phải trực ca.
 
Mùa Vu Lan về, những người con lại nhắc nhau về với cha mẹ. Lại mong không vì hiếu đễ mà mọi người bị cuốn theo sự lãng phí, lơ là với hành vi báo hiếu thiết thực. Bởi vì với nó nếu thật lòng hiếu nghĩa, thì mỗi ngày sẽ phải là một ngày Vu Lan. Nên chắc chắn sau đợt trực ngày lễ này, nó sẽ về với mẹ. Rồi nó cũng sẽ kể cho mẹ nghe công việc dạo này của nó như thế nào. Nhưng không phải còn khó khăn mà là niềm tự hào, vui sướng khi khoác lên tấm áo của ngành Điện.!
 
Hoàng Hồng Nhung -  NGC Hà Tĩnh
                                                                                 
 
 
  
 
Tin cùng thư mục :

 
Top  |  Home